Double Joker

Double Joker

Send to Kindle
"Điệp viên?”

Là những người giấu súng trong ô, giấu dao dưới đế giày, giấu thuốc mê trong nắp bút, có khả năng kích hoạt bom mìn chỉ bằng một nút bấm trên cúc áo?

Không phải.

Chúng tôi chỉ là những kẻ phủ thân mình bằng bộ com lê. Tất cả những gì chúng tôi có là một lý lịch giả, một trụ sở xập xệ với những mảng tường bong tróc tung tóe, một khóa huấn luyện không-thể-tưởng-tượng-nổi, và một cuộc đời vô hình.

Và rồi chúng tôi sẽ đi khắp nơi. Không để lại bất cứ dấu chân nào, nhưng sẽ khiến tất cả bọn họ phải nhớ đến sự tồn tại của chúng tôi. Dù cho đó là một sự tồn tại vô hình.

Tên của tôi là...

Mà thôi, dù sao đó cũng chỉ là một cái tên giả.

Chào mừng đến với Cục D!

Bộ tiểu thuyết Joker Game đã đoạt giải thưởng Mystery Writers of Japan vào năm 2009 của tác giả Koji Yanagi, thành viên của hội nhà văn trinh thám Nhật Bản. Truyện đã được chuyển thể thành anime, live action cùng tên năm 2015 và nhạc kịch vào năm 2017.
***

Trong khi Cục D, cơ quan được thành lập bởi trung tá Yuki, nơi tập hợp những điệp viên xuất chúng - đang âm thầm hoạt động trong bóng tối thì một tổ chức tình báo khác mang tên Cục Wind cũng ra đời với phương châm “giết thẳng tay, chết oai hùng”.

Phải chăng để đối đầu với một Cục Wind luôn khao khát giải thể Cục D, trung tá Yuki đã phải phế hẳn một bàn tay của mình?

Tập 2 của series Joker Game - Double Joker gồm năm chương truyện, sẽ hé lộ cuộc đời của Yuki trong chương “Quan tài”. Năm ấy, điệp viên với mật danh “Ảo Thuật Gia” đã trở thành một huyền thoại...

***
Trường đào tạo điệp viên - thường được biết đến dưới cái tên “Cục D” - là một cơ quan “thần bí” được thiết lập trong nội bộ Lục quân theo đề xuất của Trung tá Yuki.

“Điệp viên là một sự tồn tại vô hình”

“Giết người và tự sát là những sự chọn lựa tồi tệ nhất đối với điệp viên”

Đây chỉ là hai trong số những phương châm mà tất cả các học viên được Trung tá Yuki huấn luyện buộc phải thấm nhuần. Làn sóng phản ứng dữ dội đã dâng lên từ phía quân đội như một lẽ tất nhiên bởi trước giờ, bọn họ vẫn ra sức phủ định việc thành lập Cục D, nhưng Trung tá Yuki - vị ma vương của Cục đã đáp trả bằng những thành quả trong chiến tranh tình báo mà chính thành viên Cục D đã đạt được bởi nhưng mánh khoé hệt như các trò ảo thuật...
***
− Nghe nói Nogami Yuriko đã tự thú rằng chính cô ta đã sát hại Schneider.
Cách mặt bàn làm việc vĩ đại, trung tá Yuki cất giọng trầm thấp. Tobisaki cảm thấy như đang nghe chuyện của một người nào khác ở tận đâu đó.
− Đội hiến binh đã đến cảm ơn chúng ta vì tiết lộ thông tin cho họ. Đúng là một việc hiếm thấy.
Đôi môi trung tá Yuki thoáng cong lên một nụ cười giễu cợt.
Vốn dĩ hiến binh không đời nào nghĩ đến chuyện cho phía cảnh sát biết “tình báo tuyệt mật” rằng Schneider - kẻ đã chết là một gián điệp hai mang.
Thay vì thừa nhận với cảnh sát rằng suốt ba năm qua, bọn họ không hề phát hiện ra việc Schneider hoạt động tình báo ngay giữa lòng đế đô, thì thà xử lý vụ án “Một gã phóng viên ngoại quốc đầu óc có vấn đề đã tự sát ở nhà của tình nhân”. Nhung lúc này, một khả năng mới mang tên “Một người Nhật Bản đã giết hại phóng viên của đồng minh Đức” xuất hiện. Đối với đội hiến binh, đây là cái cớ hoàn hảo để họ toàn quyền xử lý vụ án mà không phải cung cấp thông tin cho cảnh sát.
Cảm giác khó chịu bỗng trào lên trong cổ họng Tobisaki, anh không kìm được mà cau mày.
Vẻ mặt dung tục thè lưỡi liếm mép như dã thú của đám hiến binh khi trông thấy ảnh nghi phạm trong lúc Tobisaki tiết lộ thông tin hiện lên trong đầu anh.
Nogami Yuriko là một phụ nữ thông tuệ và xinh đẹp.
Anh không dám hình dung cô ta sẽ phải chịu những màn tra tấn dã man đến nhường nào của hiến binh.
Thời điểm Tobisaki nhận ra lời khai của Yuriko có điểm mâu thuẫn, điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí anh là sự bất hợp lý.
Gián điệp hai mang Đức - Xô. Sát gái hiếm có. Nát rượu. Độc mồm.
Schneider gây thù oán với rất nhiều nhân vật. Cho đến giờ, dù hắn bị bất cứ ai giết, vào bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do gì, thì cũng đều chẳng phải chuyện lạ.
Nogami Yuriko chỉ hạ thủ đúng lúc mà thôi.
Vì sao mình phải vạch trần tội lỗi của cô ta...?
...
Trọn bộ series Joker Game:
  • Tập 1: Joker Game
  • Tập 2: Double Joker
  • Tập 3: Paradise Lost
  • Tập 4: Last Waltz
***
Tác giả: Koji Yanagi

Sinh ngày 20 tháng 9 năm 1967 tại tỉnh Mie, Nhật Bản. Ông bắt đầu sự nghiệp văn chương vào năm 2001 với hướng đi chủ yếu là dòng văn học trinh thám, bí ẩn và ngay lập tức đoạt giải thưởng Asahi dành cho cây bút mới với tác phẩm Gansaku “Botchan” Satsujin Jiken.

Joker Game là series đáng chú ý nhất của Koji Yanagi, đã được chuyển thể thành anime và live-action, thu hút lượng fan đông đảo.
 

Ông bắt đầu sự nghiệp văn chương với tác phẩm “Ogon No Hai” vào năm 2001.

Cùng năm đó ông cũng đoạt giải thưởng văn học Asahi lần thứ 12 dành cho cây bút mới với tác phẩm “Gansaku ‘Botchan’ Satsujin Jiken”.

Năm 2009, tác phẩm “Joker Game” đồng thời nhận được giải thướng văn học Yoshikawa Eiji dành cho người mới và giải thưởng của Hiệp hội tác gia lý luận Nhật Bản.

Các tác phẩm nổi tiếng khác của Koji Yanagi

+ Tập 3 của series truyện Joker Game - Paradise Lost

+ Shinsekai

+ Tokyo Prizon

+ Hajimari No Shima

+ Romance

+ Soseki Sensei No Jikenbo: Neko No Maki

+ Zo Wa Wasurenai

+ Gen-Ei Joshi

+ Fujin Raijin

***

Tiếng chân bước dọc hành lang ngừng lại trước căn phòng, tấm cửa trượt mở ra, cô hầu gái ló mặt vào.

− Ưm... Con xin phép vô.

Cô hầu quỳ trước ngưỡng cửa, nhìn quanh gian phòng khách với bộ dạng lúng túng và đôi gò má đỏ bừng bừng, thoạt trông đã biết là một cô bé nhà quê. Vừa nãy cô còn đánh đổ cả khay đồ ăn đang bưng tới, đối với một lữ quán du lịch đắt cắt cổ ở Izu mà nói thì đây là cung cách tiếp khách không thể chấp nhận nổi. Có lẽ cô bé này mới tới không lâu, chưa biết chừng chỉ là con gái một nhà nông gần đó, nhân lúc rảnh rỗi qua giúp việc mà thôi.

Bảy người đàn ông đang ngồi trong gian phòng. Đồ ăn bày biện chỉn chu trước mặt họ, ngoài ra còn có vài bình rượu.

Bị cả đám đàn ông nhất tề quay lại nhìn, hai má vốn dĩ đã đỏ ửng của cô hầu trẻ măng lại càng đỏ hơn, cô ấp úng mở miệng:

− Ư... ơ... con xin lỗi vì đã quấy rầy các ngài... ơ... trưởng ban Kazato...

Một người ngồi ghế trên bèn hạ chén rượu đã kề vào môi xuống. Khuôn mặt cháy nắng đen sạm, tuổi trạc tứ tuần, gã có vẻ già hơn hết thảy những người đang có mặt ở nơi này.

− Tôi là Kazato đây.

− Dạ thưa, có vị khách muốn được diện kiến ngài trưởng ban. Tên vị khách đó là... thưa, người ấy một mực không nói... nhưng... nhưng người ấy bảo có hẹn với ngài trưởng ban...

− Ừm. Đến rồi sao? Dẫn vào đây.

Gã đáp ngắn gọn rồi cầm lấy bình rượu.

Lắng tai nghe tiếng chân cô hầu gái xa dần trên hành lang, Kazato đưa mắt nhìn từng người ngồi đó, không nói một lời.

Tóc chải mượt, áo sơ mi trắng bóc, cùng với chiếc cà vạt. Bọn họ là sáu thanh niên trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng, vừa uống rượu vừa vui vẻ tán dóc. Trong phòng đáng lẽ nên bỏ bớt áo ngoài, đằng này họ vẫn mặc nguyên áo vest.

“Thành viên của Hội Sản vật Đại Đông Á. Trưởng ban Kazato Akimasa cùng sáu nhân viên khác.”

Trong sổ lưu trú, ngoài địa chỉ ở Tokyo và số điện thoại của họ ra thì chỉ vẻn vẹn một dòng như vậy.

Rõ ràng trong mắt cô hầu gái vừa xuất hiện ở gian phòng nọ, bọn họ đơn giản là “người của một công ty ở Tokyo, đến Izu nghiên cứu”. Nhưng kỳ thực...

Cô hầu ban nãy thoáng chốc đã quay trở lại.

Theo sau lưng cô gái trẻ với đôi gò má nãy giờ vẫn đỏ bừng là một người đàn ông thấp bé đang so vai rụt cổ, lấm la lấm lét bước vào phòng, chỉ dám ngước mắt lên. Một thanh niên còi cọc với đôi mắt hẹp, nước da trắng nhợt, nhưng chính vì thế mà đôi môi mỏng dính lại càng đỏ rực lên trông cứ như tô son.

Kazato ngoắc tay, ý bảo y lại gần.

Sao rồi?

Hắn ghé tai y hỏi nhỏ.

−... Có thể đêm nay khách sẽ tới ạ.

Gã thanh niên e dè nhìn trái ngó phải rồi lí nhí đáp. Tuy vậy, sáu người còn lại vẫn đang tỉnh bơ nói chuyện trên trời dưới biển với âm lượng oang oang nên chắc chắn chẳng ai có thể nghe thấy cuộc đối thoại của họ.

− Thông tin chính xác chứ?

− Ngài ấy đã sai tôi nhốt con chó vẫn chạy loanh quanh trong vườn vào chuồng, ngoài ra còn bảo “Ngày mai không cần chuẩn bị bữa sáng đâu”...

Mời các bạn đón đọc Joker Game tập 2: Double Joker của tác giả Koji Yanagi.